"Khốn kiếp!" Chu Trấn Cương bật người đứng dậy, uy áp kinh khủng quét ngang toàn trường. Cả đại sảnh bằng thép rung chuyển dữ dội, tựa hồ có thứ gì đó sắp phá vỡ phong ấn từ dưới lòng đất chui lên.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Họa gia, gằn từng chữ: "Ta oan uổng ngươi ư? Ngươi thử nghĩ lại những chuyện mình đã làm xem, có chuyện nào là bị oan không?
Họa gia, nếu ngươi là nam nhân thì dám làm phải dám chịu!"
"Ngươi..." Họa gia tức đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt. Ngay cả khi hảo huynh đệ Cố Hoàng Tuyền chết, hắn cũng chưa từng giận dữ đến thế, nhưng lúc này hắn thực sự đã tức điên lên rồi.




